Đường về quê Em

Đầy mảnh bom, võ đạn.

Họng súng chiến xa, hầm chông hố thẳm.

Ụ đất, bãi mìn, mã tấu, lưỡi lê.

 

Nhưng dù bao nhiêu nguy hiểm,

Yêu nhau ta kể gì.

Qua nhịp cầu gãy gục.

Qua lối quẹo chữ chi.

Nhìn ruộng vườn xơ xác,

Nhìn xóm làng tan nát.

Nghe tiếng mẹ già nức nở khóc con.

Nghe tiếng trẻ thơ khát sữa, đói cơm.

Những thiếu phụ mới đôi mươi

Đã quấn vành khăn trắng

Những ông lão thay trâu kéo cày trĩu nặng.

Chiếc trực thăng vần vũ lượn trời cao

Đạn ca-nông vun vút lướt qua đầu.

Từng thớ đất chuyển mình rên rỉ.

 

Ôi! Trung Nam có khác gì nhau nhỉ?

Dù Trường Sơn, Bảy Núi, dù Bến Hải, Cửu Long.

Dù Nha thành Phố Hội, dù Rạch Giá, Kon Tum.

Sóng cửa Đại, mưa Sa Huỳnh, đêm Hương Giang, chiều Sa Đéc.

Chỉ một màu tang tóc thê lương

Thế mà Anh, từ biệt quê hương

Buổi nước nhà chia cắt.

Vào miền Nam: Với tấm lòng son sắt

“Thề đấu tranh cho đất nườc hòa bình”

Em ơi! Ngày xưa Anh đã khóc quê Anh.

Mười năm sau lại một lần nghẹn ngào lệ ứa.

Đất mẹ, tuổi xanh vùi trong bể lửa.

Ôi! Vết thương trăn trở giống Lạc Hồng.

Thôi em, đừng khóc nữa

Thêm nản chí ngã lòng.

Hãy trút niềm thống hận

Lên đầu kẻ thù chung

(Bọn độc tài tham nhũng

lũ Đế quốc bạo tàn)

Bằng tinh thần Cách mạng,

Bằng ý chí kết đoàn.

Vì tự do công lý,

Gian khổ chẳng hề sờn,

Vì đuốc thiêng chính nghĩa

Bước dũng cảm kiên cường …

Để ngày trở lại Quê hương,

Cầu vôi nối nhịp, ruộng vườn xanh tươi.

Nông trang, nhà máy khắp nơi,

Đó đây rộn rã tiếng cười trẻ thơ.

Sài Gòn, Hà Nội một đô,

Nhị Hà, Vàm Cỏ, màu cờ Hàn Giang,

Cà Mau, Bến Hải, Nam Quan.

Cỏ cây trăng nước cùng mang tâm tình

“Người mình xây xã hội mình:

TỰ DO, DÂN CHỦ, VĂN MINH, CÔNG BẰNG”

                                                                       Gò Công 07-1964

                                                                (Nhân dịp về Tân niên Tây)

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.