Hài ơi! Em vội thế ư?
Mới soi thấy lối chân như, đã về!
Biết rằng thoát khỏi sông Mê
Nhưng lòng anh: vẫn não nề xót xa.
Nuôi em từ thuở mười ba,
Bao năm đèn sách, tài hoa tuyệt vời.
Giáo sư kỹ thuật mấy người,
Quy Nhơn, Đà Nẵng một thời rạng danh.
Với thân hữu, với gia đình,
Một niềm từ ái, chân thành, bao dung.
Nước nhà gặp buổi long đong,
Em rời bục giảng làm nông xứ người.
Hâm lăm năm luống ngậm ngùi,
Cỏ cây đất Trảng chôn vùi ngày xanh.
Bỗng cơn bệnh đến hoành hành,
Xác phàm vật vã, gia đình gian nan.
Bình Dân, Chợ Rẫy, Trương Vương,
Đông y, Huyết học hết đường chuyển xoay.
Mạch căn đã dứt một ngày,
Xem dường như vẫn ngũ say trên gường.
Cả nhà bao xiết đau thương,
Học trò, bè bạn, đồng hương nghẹn lời.
Uổng công ăn học một đời,
Phải là số mệnh, hay người bất công?
Áo quan đặt đẫm lệ hồng,
Đất nào lấp được khúc sông hận thù.
Em đi ư? Hài về ư?
Nến tang thắp sáng ngàn thu chưa tàn.
Tháng 12/ 2000
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.