Đêm Sài Gòn đón hai ngàn lẻ một;

Ta lang thang trên mạng In-tec-nê (Internet).

Những tâm tư theo dòng chữ hiện về.

3 vê kép (www), trang wét sây (website), trang chat

 

Lời người Cuốc (Kurd), người Zi gan, da đỏ.

Mất tự do trên chính đất nước mình

Đồng ruộng, phố phường, biển trời vẫn đó.

Sống bên nhau mà mặc cảm, vô tình.

 

Thương Pa-Les-Tin tơi bời khói lửa,

Người với người thù hận mãi không phai

Lấy bạo lực để trả thù bạo lực,

Thì làm sao thành sự nghiệp lâu dài!

 

Thương những Ô-Sin, nàng Kiều viễn xứ,

Chịu nhọc nhằn kiếm được ít đô la.

Thật chua xót cho quê hương nghèo khó,

Vẫn đầy rẫy bọn tham nhũng, xa hoa.

 

Thương anh Văn Cuông, thương anh Năm Quới (1)

Vì đói nghèo, quẩn trí đến quyên sinh.

Ôi! Một tỉnh giàu tiềm năng đủ loại.

Ai để dân tình: khốn khổ, điêu linh?

 

Thương mẹ già ta quá tuần đại thọ.

Mặc bể dâu, vẫn bám trụ quê nghèo

Chồng mất sớm đàn con bay khắp ngõ.

Mối u sầu chắt lệ cảnh gieo neo.

 

Thương bạn bè ta đứa còn đứa mất.

Hâm sáu năm chưa hết dấu lưu đày,

Phương trời này, Cali hay Âu Úc,

Còn mong chi ngày ta lại nắm tay!

 

Thương trò nhỏ chưa gặp người tri kỷ.

Năm mươi thu, tiếng hát vượt thời gian.

Đời thi sĩ mãi trong vòng tục lụy.

Sắp đông về, còn một chút chưa cam?


 

Ta thương thân ta suốt đời bất lực.

Nhìn nước nòi tụt hậu, khó khăn hơn.

Đem định kiến hẹp hòi vào trí thức.

Thì khó lòng phát triển được giang sơn.

 

Internet mỗi lần ngồi truy cập.

Dòng chữ hiện ra: đầu óc rối bời.

Xu thế toàn cầu, thông tin, sinh học …

Tri hành thế nào? Tôi có là tôi?

 

(1): Báo Tuổi trẻ số 162/2000 ngày 14/12/2000 đưa tin anh Nguyễn Văn Cuông ở Thốt Nốt (Cần Thơ) nghèo đói, bệnh tật đã đâm chết 3 đứa con nhỏ rồi tự tử. Trước đó là anh Năm Quới ở Phụng Hiệp (Cần Thơ) cũng tự tử vì quá nghèo,bỏ lại 3 đứa con nhỏ và bà mẹ già.

 

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.