Đã lâu năm, con mới về lại Huế

Thơ thẩn Đông Ba, Vĩ Dạ, Hương Bình,

Đến thăm cô, sau bao ngày dâu bể,

Cõi tục, cửa thiền nhắc chuyện ngày xanh …

 

Cô nhớ, quê mình: nắng hầm, mưa lũ,

Sỏi đá nhiều, cơm áo thiếu quanh năm,

Tiếng TRƯƠNG TỘC nhưng mấy nhà no đủ,

Chín năm về, càng lo sợ khó khăn.

 

Muốn tiến triển trong hòa bình giới tuyến,

Cùng đấu tranh đòi thống nhất nước nhà,

Nhưng tình thế mỗi ngày thêm biến chuyển …

Con vào tù, cô tránh giặc: đi xa,

 

Rồi từ đó, dòng đời chia mấy ngã,

Con vào Nam, trở lại việc sách đèn,

Rời đại học, đi các miền xa lạ,

SỐNG, HỌC, LÀM: Chân lý hiểu rộng thêm …

 

Con rợn ngợp trước những điều lạ, mới,

Lý thuyết, công trình, kỹ thuật … LA, HY,

Về La Ma quả có nhiều đường lối,

Phải chọn lợi, gần: Khiêm tốn để đi.


Cô nhận thức cuộc đời là hư ảo,

Sắc là không mà tướng cũng là không,

Hồn trinh nguyên khép mình theo Phật đạo,

Chân lý ở nơi: Cực lạc, đại đồng!

 

Nhan sắc thắm khoác nâu sồng lướt thướt,

Mái đầu xanh điểm bạc vết tàn hương,

Danh lợi, bạn thù, vô tranh, vô trước,

Nẻo luân hồi chờ thấm nước cành dương.

 

Cô xuất thế, nhưng con còn nhập thế:

Góp bàn tay xây nước mạnh dân giàu,

Trong vô tướng có căn phần, thực thể,

Hành động ngày nay gieo quả ngày sau.

 

Tạm biệt Sư cô, giã từ bè bạn,

Qua Hải Vân, gió biển lộng ào ào,

Cuộc đời riêng thì vô thường, hữu hạn,

Chỉ NƯỚC NÒI là CHÂN LÝ tối cao.

 

  (Ngày gặp lại cô sau hơn 30 năm xa cách)

                Huế, Quảng Đà tháng 08/1988

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.