Tôi gặp hai anh một
chiều mưa gió,
Kẻ xe lăn, người chống
tó bên thềm,
Thân thẳng khiu, quần
áo bạc ướt nhèm,
Xấp vé số còn trong
tay dầy quá
Nhìn đôi mắt hai anh như
hóa đá,
Nỗi xót xa tủi hận
ngập lòng tôi
Đây những người từng
ngang dọc một thời,
Từng dâng hiến đời trai
cho tổ quốc
Cùng tranh đấu giành
tự do hạnh phúc
Mà phân chia thành
Quốc, Cộng, Chính, Tà
Lý tưởng nào gây bão
táp phong ba
Các thế lực đối đầu
nhau can thiệp
Lọt vào guồng máy
chiến tranh khủng khiếp
Thân phận mỗi người như
chiếc ốc con,
Hai mươi năm bao trận
đánh kinh hồn:
Bình Giã, Ba Gia, Đồng
Xoài, Thường Đức,
Đường chín, Đắc Tô,
Phước Long, Xuân Lộc …
Máu người
Sáu triệu ta đổi mấy
vạn ngoại nhân
Nay còn đó bốn triệu
người thương tật
Huynh đệ tương tàn, quê
hương rách nát
Hai lăm năm thù hận vẫn
chưa tan,
Hai lăm năm trong tụt
hậu, nghèo nàn
Nợ, cũ mới thêm mỗi
ngày chồng chất,
Hai anh ngày xưa: trời
Sau bể dâu trở thành
bạn của nhau,
Thời buổi cạnh tranh:
lắm kẻ mau giàu,
Một chữ ký có khi vô
bạc tỷ.
Tội nghiệp hai anh ngày
đêm không nghỉ,
Bán từng tờ vé số
kiếm trăm đồng
Ở quê nhà vợ lam lũ ng
ngóng trông,
Con thất học ăn bữa no,
bữa đói
Tuy biết thế, nhưng làm
sao bạn hỡi!
Vì chính tôi cũng
nhiều nỗi lo toan
Trong túi này còn được
chín mươi ngàn,
Mua giúp hết gọi là
duyên tri ngộ
Nếu may mắn, ta giúp
nhau vượt khó,
Hy vọng ngày: “Tất cả
tốt đẹp hơn”
Đã có hòa bình thống
nhất giang sơn,
Thì sớm muộn dân mình
không nghèo nữa.
Noel 1999
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.