Tao truy điệu mày 5 phút

Nỗi đớn đau chợt tới bàng hoàng.

Nhớ, nhớ, nhớ… mỗi lần thêm thấm nặng,

(Từ lâu rồi tao bỏ mất đau thương).

 

Tao nhớ lại lần đầu mới gặp

Cùng nhau đi hơn chín dặm đường dài.

Đèo dốc núi, cây rừng cỏ lá,

Xe không lăn, người ngựa không qua.

Mày đưa ba quân đón tao về trại,

Tình sơ giao giây phút đã thiết tha.

 

Quê hương tao khó, nghèo xơ xác,

Đồng cát Sơn an, Phước thuận, Thu xà.

Đi qua đó, mày cũng buồn cúi mặt,

Tay dỡ bản đồ, ánh mắt xót xa.

Mang theo cả nụ cười Hương thủy,

Mang cả ngây thơ cộng với tuổi già.

(Tao, mày sống được mấy lần vui tuổi trẻ)

 

Mày có nói bây giờ tao vẫn nhớ:

Hãy thản nhiên đi cho hết con đường,

(Con đường đã lầm lỡ chọn.

Hay không chọn mà đành phải nhận)

Như bao bạn bè vị quốc vong thân.

Con đường đó thẳng, cong hay tiệm cận,

Mày đã đi xong được đoạn nào đâu?

Mà cái chết bất ngờ là kết cuộc,

Mà cuối đường là tay trắng hư vô.

 

Chẳng lẻ yêu đôi cuộc tình đĩ thỏa,

Chẳng lẽ vui, mà đâu thấy mày cười.

Bằng canh bạc suốt ngày đêm cháy túi,

Bằng ly bia theo bèo bọt rong chơi.

Chẳng lẽ miệt mài mười năm đèn sách

Chín tháng quân trường nước mắt, mô hôi.

Rồi xung trận, giết những người không thù hận

Cho máu tanh tay, tanh cả tâm hồn.

Chẳng lẽ đó là vinh quang, chính nghĩa,

Và cuộc đời chỉ có thế là xong.


Dù đi hết hay đi chưa hết,

Dù nằm yên trong cõi mịt mùng.

Đồng đội của mày vẫn còn thương tiếc,

Tên tuổi của mày chiến sử phán xét chung.

 

Thôi thân thể hãy thương hôn lòng đất,

Thôi óc tim đành tan rã giun trùng.

(Con tim đó từng đam mê, liều lĩnh,

Óc mơ nhiều, toan tính chuyện mông lung)

 

Tao còn lại súng cờ cao tay phất,

Tiếp tục đi trên quê mẹ điêu tàn.

Thế giới bên kia, chắc mày sẽ sướng,

Phật rất thương yêu, Chúa rất công bằng.

 

Thôi Tùng nhé! Mày nằm yên đấy nhé,

Thân phận chúng mình trong vận số nước non.

                                    Tháng 12/1971

                        (Theo ý của Triều Thanh Thanh)

 

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.