Rồi Gò Công cũng rơi vào
dĩ vãng,
Kỷ niệm nào còn lưu lại
lòng anh.
Đến và đi cùng khúc
nhạc độc hành.
Chỉ ngày tháng mênh mang
niềm tiếc hận.
Thành phố nhỏ chôn mối
tình câm lặng,
Ánh đèn khuya mờ nhạt
cả tương lai.
Hờn chiến chinh, đường
cát bụi tung trời.
Trên sỏi đá ngàn vết thương
khơi rộng.
Ba mươi tuổi, đã từng đi,
từng sống.
Từng chán chường cho LÝ
TƯỞNG HÔM NAY.
Thế giới quay cuồng ai
tỉnh? Ai say?
Là thi sĩ: Tình yêu
thành vỏ ốc
Tường vẫn trắng sao tâm
hồn trở mốc?
Bảng vẫn xanh, sao máu đỏ
lạnh dần?
Đáng cười chăng! Lời
giảng dạy, tỏ phân:
Về nguyên lý, về định
đề, hệ luận.
Anh ra đi, mang theo niềm u
uẩn,
Cuộc tương phùng còn
trong hội nước mầy.
Đất vương phi một thuở
dấu chân này (1)
Buồn biết mấy, Gò Công
ơi! Giã biệt.
12/1964
(1)
Gò công là nơi sinh của Bà Từ Dũ thái hậu, tên tục là Phạm
Thị Hằng (vợ Vua Thiệu Trị) và Bà
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.