Thôi xin hãy giã từ trong câm lặng,

Lời tiễn đưa, than thở đã thành sương,

Cánh hải điểu dù từng phen mưa nắng,

Cũng ngậm ngùi trước cơn lốc trùng dương.

 

Một năm đấy, với buồn vui phố vắng,

Với trường xanh, sóc rộn, mái am thanh,

Ta tìm thấy: Vết tiền nhân anh dũng,

Tiến về Nam, gieo sức sống nhiệt thành.

 

Tôi đã gặp những nâu sồng bồ tát,

Quên thân mình cho lợi lạc thiên thu,

Khơi dòng mê, đưa thuyền về bến giác,

Đem tình thương, giáo lý chống hận thù.

 

Tôi đã gặp bà mẹ hiền tóc bạc,

Sống nghèo nàn vẫn tranh đấu sắt son,

Biết lẻ loi là rêu khô, cỏ mục,

Biết kết đoàn là sức mạnh núi non.

 

Tôi đã gặp những nàng tiên áo trắng,

Tuổi học trò, lòng chẳng thẹn TRƯNG VƯƠNG,

Biết can đảm dấn thân tìm ánh sáng,

Cho giống nòi Hồng Lạc buổi nhiễu nhương.


Khi cuộc sống còn quá nhiều nghịch lý,

Ta không đành làm xác bướm hoá thân,

Giòng sống Sử kiêu hùng từ nguyên thủy,

Đã luyện rèn: Một lý tưởng vì dân.

 

Say tranh đấu, dù hậu phương tiền tuyến,

Hồn bao la vui trời đất bao la,

Niềm phấn khởi ban đầu xin giữ vẹn,

Hẹn một ngày nâng chén khải hoàn ca.

                                      02/1966

 

 

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.