Ta ngồi đây băn khoăn nhìn
lớp học,
Mùi cửa gương, tường
trắng vẫn còn thơm,
Vẫn trân trọng những Xuân
Hồng, Tuổi ngọc,
Vẫn tin vào ngày trái
kết, hoa đơm.
Mười mấy năm gần bảng
xanh, bục gỗ,
Nhớ Nguyễn Gia Thiều, La
- San một thuở,
Nhớ Miền Tây gạo trắng
nước trong,
Lời nối lời như suối
reo, thác đổ.
Mà hôm nay nghiệp dĩ ơi!
Từ giã,
Môi chưa khô, lòng bỗng
cạn nhiệt tình,
Những quen thuộc thành
lạc loài xa lạ,
Từ Thức ơi! Sao bỏ cuộc
hành trình?
Khi hội nhập còn ít
nhiều suy nghĩ,
Khi người đi, người ở
lại ngập ngừng …
Thì cộng hưởng, đồng quy
là Toán Lý,
Dạy cách này, học cách
ấy phải không?
Những khuôn mẫu, những
kiếm tìm đổi mới,
Được gì chưa, mà đậm
nỗi buồn phiền?
Trong cố gắng có chán
chường, mệt mỏi,
Tiến bộ nào bằng thoải
mái, bình yên?
Con chim đói làm thế nào
ca hát?
Ngựa kéo cày sao có thể
phi bay?
Dù khó khăn ta vẫn nhận
quê này,
Lời chính khí bừng bừng
như lửa đốt.
Thôi chào nhé! Cổng
trường sân tam giác,
Bến Tầm Dương lệ Tư Mã
rưng rưng,
Rồi thảnh thơi cùng trăng
thanh gió mát,
Gởi lại nghề cho đồng
nghiệp trẻ trung.
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.