Ta đã sống những ngày tháng cuồng nhiệt,

Khi NÀNG vào đời: Một hỏa diệm sơn,

Là con gái ai không sầu, hối, tiếc;

Những dại khờ trong bóng tối cô đơn.

 

Triều đại mới cuốn trôi bùn dĩ vãng,

Hồn bay cao theo chiều hướng tương lai,

Đời hoa bướm đã từng phen ly loạn:

ĐỦ TRUNG THÀNH gánh bổn phận hai vai.

 

Tuổi tam thập cũng mong thành như lập,

Đường công danh sự nghiệp hãy còn dài,

Tình nở muộn, nguồn ái ân tràn ngập,

Đêm xuân tàn ngỡ lạc bước thiên thai.

 

Nhưng sự thật đến kinh hoàng, quá quắt,

Đã về Ngô, còn tàn nhẫn rời Ngô. (1)

Quên kỷ niệm người lạnh lùng quay mặt,

Coi yêu thương như một thuở giang hồ.

 

Vết thương nhỏ sớm chiều thành chiến tích,

NGƯỜI QUÊ HƯƠNG còn lừa lọc QUÊ HƯƠNG

Đời chiến sĩ có trăm ngàn thử thách,

Cứng cỏi lên đừng lộ vẻ tầm thường!


Góc phố, công viên dấu giày phản bội,

Con cáo rừng mang mặt nạ dài trang,

Ta lầm lạc chút ân tình thơ dại,

Quyết từ nay cẩn thận bước trên đàng.

                                                          08/1965

(1) Nhiều người chê Tây Thi đến với Ngô Phù Sai sống rồi làm hại Ngô Phù Sai bao năm, mà lại tàn nhẫn bỏ đi khi Việt diệt Ngô.

 

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.