Em sinh ra trong gia đình cách mạng,

Khi Bắc Nam dã an định cõi bờ.

Sự nghiệp đang lên, địa vị đang chờ,

Chưa ba mươi, thành luật sư tên tuổi.

 

Nhưng thế giới đang từng ngày thay đổi,

Chủ nghĩa nào lại: Vô địch muôn năm?

Một chính quyền không xuất phát từ dân

Thì tham nhũng độc tài là tất yếu!

Người đi trước bị giáo điều vướng víu,

Người đi sau phải dũng cảm vượt lên.

Là thanh niên không thụ động, ươn hèn:

“Để ca ngợi bất công và bạo ngược,

Uốn gối trước cường quyền và mong được

Lượm hương thừa, phấn thải để qua ngày...” (1)

Khi hạ tầng cơ sở đã chuyển thay

Thì kiến trúc thượng tầng phải đổi mới (2)

 

Em đấu tranh để chúng ta đi tới

Thực sự tự do, dân chủ, công bằng.

Để ngoại bang hết can thiệp xâm lăng:

“Coi vi phạm nhân quyền là khủng bố”

Cô lập, ngục tù, em không run sợ,

Vẫn nụ cười kiêu hãnh trước công an.

Ôi! Nụ cười quá đẹp, đáng ngàn vàng,

Cả triệu đóa hoa hồng trên môi nở.

Nhìn em cười, lòng GIÀ vui tở mở

Đất Việt ơi! chưa vắng bóng anh hùng

những anh hùng coi thành bại như không

sẵn sàng chết cho quê hương đổi mới. 

                                                                        Cuối tháng 5/2007

 

(1): Trích thơ “Là thi sĩ” của tác giả Sóng Hồng (bút hiệu của cố Tổng Bí thư Trường Chinh).

(2): Theo CácMác thì hạ tầng cơ sở (kinh tế) quyết định cho việc xây dựng thượng tầng kiến trúc (văn hoá, chính trị).

 

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.