Gặp nhau đây, mơ hồ trong giấc mộng.

Lặng nhìn em một thoáng, đắm say lòng.

Phải đây rồi! Người ta đợi, ta mong,

Cõi tiền kiếp, từng trăng rừng gió nước.

Phải đây rồi! Người ta hằng mơ ước,

Từ ngày nào hiểu được nghĩa yêu đương.

Xin đừng em, đừng quan niệm tầm thường,

Của những kẻ sống khuôn vàng thước ngọc.

Lửa súng thép chưa khô cằn tim óc.

Dù phong sương vẫn còn đủ tin yêu.

Buổi vàng thau, lời thề thốt đã nhiều,

Người chiến sĩ, đem máu xương phân giải:

 

Em có biết! Lòng ta hằng tê tái,

Hận quê hương quằn quại gót bạo quyền.

Nào tự do, nào chân lý đa nguyên,

Trở thành tấm bình phong che tội lỗi.

Em có biết! Ta đi vào đêm tối.

Rất cô đơn, không ánh sáng soi đường.

Trời đông tây sấm chớp dậy mười phương,

Thế dân tộc như vầng trăng đỉnh núi.

Em có biết! Theo tháng ngày rong ruổi,

Ta xót xa với viễn ảnh độc hành.

Ta thẫn thờ, trước cơ hội qua nhanh,

Thắng lợi của cuộc hành trình chưa đến.


Mà hôm nay, hôm nay không hò hẹn.

Gặp nhau đây niềm thông cảm chan hòa.

Tay cầm tay nghe sóng vỗ xa xa,

Gió hạnh phúc dâng cao nguồn tin tưởng.

Cất tiếng hát chào đời cười sung sướng:

ĐẤT VIỆT ƠI! CHƯA VẮNG BÓNG ANH HÙNG

                                                1960

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.