Người về đấy, bụi giăng mờ dậu thép,

Dốc đèo cao, đồn trại đứng lô nhô,

Tay bụi phấn, chân thao trường nối tiếp,

Chiếc ốc con trong guồng máy khổng lồ.

 

Người về đấy, viếng đình chùa, mồ mả,

Mái trường xưa: Tường ngói phủ rêu mờ,

Gió hoàng hôn thì thầm làm tất cả …

Cho quê mình chóng độc lập, tự do.

 

Người về đấy, trăng Hương Bình thổn thức,

Đèn mạn đàm bừng rực lửa thiếu niên,

Hỡi quê hương của mối tình thứ nhất!

Hãy giúp ta thắp sáng những niềm tin.

 

Người về đấy, ngắm trời cao bể rộng,

Hồn Vu Gia, linh khí       Ngũ Hành Sơn (1)

Hãy đứng dậy hỡi anh hùng ngũ Quảng! (2)

Vượt sóng trùng dương, cỡi gió đầu non!


Người về đây, tiếc thương thời trẻ dại,

Rặng tre già soi bóng nước qua cầu,

Bao kẻ chết, bao người ôm thất bại,

Mà hành trang vẫn cửa ngõ ban đầu.

                                                Đà Nẵng-Huế 1967

(1): Sông Vu Gia chạy qua các huyện Hiên, Giằng, Đại Lộc, hợp lưu với sông Thu Bồn tại Giao Thủy rồi chảy ra cửa Đại, Hội An.

(2): Ngũ Quảng: Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức (những năm đầu Minh Mạng đổi tên Thuận Hoá thành Quảng Đức rồi sau đổi thành Thừa Thiên), Quảng Nam, Quảng Ngãi. Dưới đời các vua Chúa nhà Nguyễn thì dân ngũ Quảng là lực lượng di dân chính vượt đèo Cả, tiến vào các tỉnh cực nam Trung bộ và Nam bộ.

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.