Hè năm nay mình không về đất Quảng,

Nhớ quê hương, nhớ mẹ chị, bà con,

Nhớ biển Mỹ Khê, nhớ Ngũ Hành Sơn,

Nhớ phố Hội, nhớ cầu Chìm, Giao Thủy.

 

Đời lưu lạc hơn phần tư thế kỷ,

Chén rượu phong trần cay đắng, đầy vơi,

Trên Cửu Long Giang sóng nước một thời,

Trong lòng đô thị những giờ oanh liệt,

Bao bạn bè ngậm hờn vào cõi chết,

Bao gian lao nguy hiểm đã từng qua,

Mà với quê hương lòng vẫn thiết tha,

Vẫn hoài vọng: “Một ngày về đúng độ …

Được thanh thản dạo chơi trên hương lộ,

Từ Hòa Duân, đến Ấp Bắc, Đại An,

Chào lũy tre xanh! Ruộng lúa! Đình làng!

Chào con sông Đào! Ngôi vườn tuổi dại!

Lòng thành kính TƯỞNG NHỚ ƠN NỘI NGOẠI,

Hình bóng thân yêu vĩnh viễn không còn,

Những mơ ước truyền dặn lại cháu con:

Mãi phảng phất trong khói chiều, gió sớm.

 

Đây Đá mài, hương tình xưa còn đượm,

Mùi sắn khoai thoang thoảng giấc kê vàng,

Đây Mỹ Liên, Mỹ Thuận buổi chiều tàn,

Sắc văn cẩu, màu quan san muôn vẻ,

Rải rác bờ mương: cỏ may, cành dẻ,

Trẻ mục đồng thổi sáo dẫn trâu về,

Bàu Da ơi! Dù năm tháng nặng nề,

Nước vẫn biếc, lòng vẫn mang đàn cá,

Hỡi cây Đa núi! Mãi xanh cành lá,

Dù chiến tranh tàn phá hết bao lần,

Mà sao ta ngày mệt mỏi xác thân,

Cả khối óc, con tim đều cằn cỗi,

Với quê hương, chưa một lần lầm lỗi,

Với thân nhân, ta giúp ích được gì?

Mà hôm nay: “Đành nghĩ đến ra đi”,

Đem chí bình sanh chôn vùi đất khách,

Năm mươi tuổi, đời thêm lần thử thách!

Ôi nợ nước non! Cơm áo! Gia đình!

Không không thể nào sống cảnh lênh đênh,

Dù cơ cực cũng giữ tròn khí tiết,

Thời đại hạt nhân đổi thay khó biết,

Đâu Lê trung hưng, đâu Mạc suy tàn?

Còn có niềm tin, còn thấy giang san,

Đất Quảng hỡi! Hẹn ngày về rạng rỡ.

                              (Hè 1984)

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.