Ngày biệt phái trở về cầm lại phấn,

Thầy nao nao nhìn tường trắng bảng xanh,

Ngôi trường nhỏ, đài ăng-ten cao thẳm,

Dãy phố buồn mang dấu ấn chiến tranh.

 

Từng kỷ niệm trong lòng thầy bừng dậy:

- Này Gò Công, đất VƯƠNG HẬU ta ơi!

- Này Khánh Hưng, đỉnh chùa tháp tuyệt vời (1)

- Thủ khoa Nghĩa cổng trường đầy hoa giấy (2)

Đồng nghiệp cũ nay đổi về đâu nhỉ?

Học trò xưa khôn lớn, đã làm gì?

Những ước vọng hãy còn hay hoen rỉ,

Hiểu thời cơ thì hãy cố kiên trì.

 

Trong hiện tại thầy đêm ngày bận rộn,

Tình thế này, bao nhiêu nỗi lo âu:

Việc đất nước, việc gia đình, bổn phận,

Chưa bốn mươi mà sớm thấy bạc đầu.

 

Dù xã hội từng ngày đang biến chuyển,

Lũ sâu dân mọt nước vẫn đẫy đầy,

Lớp gió mới phải trở thành bão biển:

Phất cờ đào quét sạch lũ chúng bây!

 

Các em ạ! Sau mười năm giảng dạy,

Và mấy năm trăn trở ở chiến trường,

Thầy vẫn giữ một tâm hồn khoáng đại:

“Đầy vị tha, đầy tin tưởng yêu thương”

 

Thầy vững tin vào tương lai đất nước,

Có các Em góp trọn vẹn sức tài,

Để xây dựng một Việt Nam thống nhất,

Và vinh quang, cường thịnh kém gì ai!

                                                         NGT 1972

(1): Do chống đối với Hiệu trưởng trường Trung học Gò Công, tác giả bị thuyên chuyển về dạy ở trường Trung học Hoàng Diệu Khánh Hưng (Tỉnh lỵ của Sóc Trăng), kiêm nhiệm chức Tổng Thư ký Hội Đồng Giáo Sư hướng dẫn nên có nhiều liên lạc, hoạt động với thanh niên học sinh Phật tử thời bấy giờ.

(2): Trung học Thủ Khoa Nghĩa ở Châu Đốc là ngôi trường đầu tiên tác giả đến giảng dạy sau khi rời khỏi trường Đại Học Sư Phạm Sài Gòn. Đây là nơi gây nhiều hứng khởi cho tác giả sáng tác những bài thơ trong tập TIẾNG LÒNG TRAI (do nhà xuất bản văn khoa đường Nguyễn Biểu in năm 1962 với bút hiệu Trương Đình TĐH).

 

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.