Ta xin trái tim người bất tử

 Đem tình yêu viết sử Sông Đông

Ta xin trời xanh làm ngôi mộ

Lấy thiên thu dựng tấm bia vàng

( Khoa Hữu)

 

Hồi 1: 1915 – 1924

 Đây sông Đông của nước Nga vĩ đại

Hạ trong xanh, đông hoa tuyết êm đềm.

Len lỏi chảy qua làng mạc, thảo nguyên,

Như dòng máu của người dân Cô dắc.

Những ngày mùa sông reo hòa điệu nhạc:

Của hội hè, của tế lễ, du ca.

Mùi rượu nồng, thịt nướng, bánh trái, hoa …

Theo vó ngựa đua tung bay bụi trắng.

Grigori kiêu hùng cười chiến thắng

Yêu sông Đông như yêu mối tình đầu.

(Natacha, anh xin lỗi từ lâu:

Vẫn say đắm Acxênhia tội lỗi).

Vào cuộc chiến, rất nhịêt tình hăng hái:

Chống xâm lăng, mạnh dạn đạp ngai vàng.

Hơn năm năm trên lưng ngựa hiên ngang,

Quay đầu lại: đường đi đầy mâu thuẫn,

Bạch vệ, Hồng quân cùng chung số phận:

Thôn xóm tóc tang, huynh đệ tương tàn.

Khi chỉ huy cả Đại đội, Trung đoàn (1)

Khi lẩn trốn như tội đồ phản quốc.

Cha nhắm mắt, tay con chưa kịp vuốt

Mặc ai chôn, lo tháo chạy kinh hoàng,

Trên biển Đen đạn truy kích rền vang (2)

Con tàu nhỏ người chen chừng rớt biển,

Đi là hết, ngày trở về không hẹn

Thà sống chui còn thấy được sông Đông.

Cùng người yêu trốn góc núi ven đồng

ăn thịt thú, trái cây chờ đại xá.

Những lý tưởng ngày nào, thành xa lạ

Ôi! Liên xô, ôi! Cách mạng tháng mười.

 

Hồi II: 1940 - 1945

Nước sông Đông theo ngày tháng lờ trôi

Những cải cách tiến hành trong máu lệ.

Đạt kế hoạch, mạng người không đáng kể

Lớp trẻ ngày nào lên tuổi hai mươi.

Hít-le điên cuồng gây chiến khắp nơi,

Miệng lừa bịp: vì tự do giải phóng.

Những đứa con của Grigori năng động,

Tập hợp binh đoàn Cô-dắc sông Đông (3)

Chớp thời cơ tưởng trả hận cha ông,

Nhưng kết cuộc phải đầu hàng Anh, Mỹ.

Bọn thực dụng còn biết gì đạo lý:

Kẻ thất cơ đành tử tiết dưới cờ (4)

S-ta-lin, Soc-sin, Ay-xen-hao

Nuốt lời hứa để ngàn sau phỉ nhổ.

Đây bài học cả tin vào lãnh tụ:

Nhân danh tự do, bác ái, công bằng. (4)

Grigori nếu còn sống thấy chăng?

Làm cách mạng phải dựa vào quần chúng.

Được giác ngộ quần chúng là gió sóng

Sẽ cuốn phăng bọn phát xít bạo quyền.

Cảnh giác ngoại nhân viện trợ của tiền

Để mua chuộc nhân tâm hòng khuynh đảo.

Không chắc bước, thà sống trong trăn trở,

Giữ non sông được thống nhất thái bình.

 

Hồi III: 1991-1999

Mười năm nay thế giới biến đổi nhanh,

Grigori còn sống đã ngoài bách tuế.

Đông Âu, Liên Xô quay về cội rễ

Cờ Nga hoàng thay màu cờ đỏ công nông.

Thù hận xưa! Ai còn nhớ nữa không?

Nhưng xã hội mỗi ngày thêm tụt hậu.

Một đất nước đã có thời ghi dấu:

Quân sự, không gian, văn hóa, hùng cường

Thế mà nay bị chèn ép thảm thương

Bạn hoá Địch bao vây quanh biên giới.

Một đất nước từng dẫn đầu thời đại:

Chống đối thực dân, đế quốc, bá quyền.

Thế mà nay đành khuất phục lặng yên.

Mặc huynh đệ bị bom thù hủy diệt.

Một đất nước có nghĩa tình tha thiết.

Giúp bạn nghèo từng viên đạn, củ khoai.

Thế mà nay chẳng trả nỗi nợ đòi.

Hơn trăm tỷ bị mafia rút rỉa

Một đại lục rộng gấp hai lần nước Mỹ,

Mà khó khăn đến phân rã nhiều vùng.

Hết cộng đồng đến nhập thị trường chung

Xưa tại Đảng, nay tại ai lầm lỗi?

Các con cháu của Grigori hỡi!

Được Tự Do phải nghĩ đến nước nòi?

Không dung tha bọn quân phiệt độc tài,

Không thỏa hiệp với bạo quyền tham nhũng.

Hoà hợp, bao dung, kiệm cần, thực dụng.

Xây dựng nước Nga thống nhất hùng cường,

Cho mọi người sống tin tưởng yêu thương

Cho lưu vực sông Đông mùa hoa nở

Cho con cháu khi cầm quyền ghi nhớ:

“Trọng TỰ DO, NHÂN BẢN mới trường tồn.

                                                  Tháng 07/1999

 

            *Chú Thích:

(1): Grigori từng là đại đội trưởng Bạch vệ, trung đoàn phó Hồng quân.

(2): Biển Đen: Hắc Hải: nơi tập kết của Bạch vệ và các đồng minh Âu- Mỹ can thiệp vào nước Nga rút lui lên tàu ra biển.

(3): Quân Cô-dắc dưới quyền chỉ huy của Trung tướng Hồng quân Vlasop (đầu hàng quân Đức) chiến đấu chống lại quân đội Stalin.

(4): Khi quân Đức đầu hàng quân đồng minh thì quân Cô-dắc chỉ chịu đầu hàng quân Anh, Mỹ. Nhưng theo thỏa thuận ngầm giữa Stalin với Ai-xen-hao chờ khi các sĩ quan Cô-dắc nộp súng thì Anh, Mỹ sẽ bắt họ giao cho lại cho Hồng quân Liên Xô. Biết bị bán rẻ, đa số các sĩ quan Cô-dắc đã tự tử chứ không chịu đầu hàng.

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.