Mẹ ngồi giữa ba nấm mồ đau xót:
Khóc chồng con, khóc cốt nhục tương tàn.
Mười mấy năm, “Cò“ lặn lội sông ngàn,
Nuôi con dại, đợi chồng về từ Bắc.
Đứa con lớn đậu Tú tài xuất
sắc,
Đến Sài gòn tiếp tục học cử nhân.
Bị động viên sau biến cố Mậu thân,
Ghét binh nghiệp mà buộc vào Thủ Đức
Đứa con nhỏ rớt tú tài hai đợt,
Về quê trở thành du kích nằm
vùng.
Rồi một ngày đụng độ lớn ven rừng,
Nghe tin dữ, mẹ len tìm chiến địa
Xác của chồng cạnh xác con lạnh giá
Màu Quốc gia, máu Cộng sản một màu.
Nhớ chồng con, hàng đêm mẹ nguyện cầu:
“Cho đất nước chóng hòa bình thống nhất”
(Bà
mẹ này có chồng đi tập kết)
02/1970
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.