Năm mươi năm kỷ niệm ngày
thành lập,
Hòang Diệu ơi! Ta về lại
thăm trường.
Cũng con đường qua Bến
Lức, Trung Lương,
Qua Mỹ Thuận, Cần Thơ rồi Mỹ Tú.
Xưa, chật hẹp bị đào
mương, đắp ụ,
Nay, khang trang như xa lộ
trời Tây.
Trên tầng cao mây trắng
nhởn nhơ bay,
Dưới sông rạch dòng phù
sa bồi lắng,
Những khuôn mặt của một
thời xa vắng,
Thoáng hiện ra trước dãy
lớp, sân trường.
Nào Ngọc, Xuân, Răng,
Lộc, Lục, Trúc, Sơn;
Nào Hoa, Phượng, Cường,
Vân, Tâm, Phến, Sáu…
Hội nhập, về hưu, lưu
đày, ẩn náu …
Mỗi cuộc đời một hoàn
cảnh khác nhau.
Hạnh ngộ hôm nay, còn
mấy người đâu?
Đêm nguyệt tận, hoa cuối
mùa rồi nhỉ!
Người đưa đò, sau gần năm
thập kỷ,
Về bến xưa nhớ lại
khách sang sông.
Câu chuyện khuya, tình
bạn cũ thêm nồng,
Chiếc bánh pía, ly trà
sen thêm đậm.
Đây có phải lần cuối
cùng đối ẩm?
Trên đât Sóc Trăng: Dấu
ấn một thời.
Đồng nghiệp già, thế hệ
trẻ ta ơi!
Hãy phấn đấu nâng tầm
cao lên nữa.
Dù giáo dục còn lắm
điều trăn trở:
Thì học chăm, dạy tốt
vẫn làm đầu.
Lớp này qua, truyền kinh
nghiệm lớp sau.
Cho Hòang Diệu sánh vai
TRƯỜNG QUỐC TẾ.
(Tháng 11/2007)
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ..