I/ Qua Cà Mau, Hà Tiên
Thuyền rời sống mũi
Cà Mau,
Hà Tiên, Rạch Giá một
màu phù sa.
Óc-eo văng vẳng tiếng
gà,
Mấy trăm năm trước ai
qua chốn này.
Lỗi lầm lịch sử uổng
thay,
Xót thương Minh Giảng,
giận bầy hôn quan.
Lòng trời ví tựa giang
san,
Thì Đông Nam Á liên bang
sớm thành.
Mã lai, Bách việt nòi
mình,
Kết liên, phát triển
văn minh phú cường.
Vẫy vùng giữa Thái
bình dương,
Sợ gì Bắc quốc, Tây
phương ép, đòi.
Khiêm, thành hội nhập
luật chơi,
Lối đường đã tỏ, chờ
người bước đi.
II/ Qua Mười Bốn Ngàn
Theo kênh Rạch Giá, Cần
Thơ,
Thuyền to chở nặng, đôi
bờ song song.
Tiếng rao thôn nữ bềnh
bồng,
Khách thưa, hàng ế đục
trong thế nào.
Qua vùng Chương thiện,
Gò quao,
Thương ai tử tiết chiến
hào năm xưa.
Chợ khuya xế nổ, đò
đưa,
Bảy Ngàn bát ngát
lúa, dừa, mía, thơm.
Tây BE từng khẩn, trồng
ươm
Mỗi Ngàn tủi nhục áo
cơm bao người
Sông dài mịt khói , mù
khơi,
Xa nhìn Phụng hiệp,
sáng ngời phố đêm.
Qua cù lao, gió nỗi
lên,
Ngỡ thuyền ông Chưởng
lướt bên thuyền mình (1)
III/ Qua Trà Ôn, Rạch
gầm, Vàm cỏ
Băng qua sông Hậu, Trà
Ôn,
Thuyền đi nước cũng
rập rờn đuổi theo.
Bao năm đời vẫn khổ
nghèo,
Thẹn mình lỗi hẹn
tình yêu thuở nào!
Rạch Gầm sóng bủa lao
xao,
Tiếc người áo vải cờ
đào đuổi Xiêm.
Anh hùng cái thế cổ
kim,
Nửa đường gãy: để đắm
chìm núi sông.
Mệnh tài tương đố có
không?
Ngàn năm lưu hận giống
dòng Rồng Tiên.
Bây chừ bể lặng sóng
yên,
Xin đừng ân oán triền
miên hẹp hòi.
Thắng thua, thành bại
nhất thời,
Nghĩa nhân mới giữ
lòng người thủy chung.
Đông tây, vàm cỏ hợp
dòng,
Loanh quanh thuyền đã
đến sông Sài gòn.
(Những
ngày đi lãnh đường thùng về kết tinh)
Tháng
12/1983
(1):
Chưởng cơ: Nguyễn Hữu Cảnh năm 1698 theo lệnh của Chúa Nguyễn Phúc Chu
đi kinh lý miền
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.