Bốn mươi năm về trước:

Tiễn người yêu du học,

Bác vừa buồn, vừa vui

Thu vàng Tân Sơn Nhất

 

Buồn đời mình dang dỡ,

Đi tình cũng bay xa

Trót hai vai nặng nợ,

Đâu giữ được thiên nga.

 

Vui: bạn sang đất Pháp

Chóng phát triển tài năng,

 Vì quê hương học tập,

Thành đạt về giúp dân …

 

Hôm nay bác tiễn cháu,

Lên đường về Đài Loan

Nắng thu như nhuộm máu

Tim vỡ kẻ sang ngang

 

Bên người chồng xa lạ,

(Lạ phong tục, ngôn từ …)

Cháu như bị cống Hồ,

Chân bước xiêu muốn ngã

 

Đất nước mình giàu có:

Lắm nguyên liệu, nhân tài

Thống nhất bao năm rồi,

Dân vẫn nghèo vẫn khổ!

 

Xã hội đầy tệ nạn

Đầy ma quỷ liên minh;

Kẻ thất cơ: bi thảm,

Người quyền thế: giàu nhanh

 

Xưa bác trọng cha cháu:

Lòng tự hào Việt Nam;

Hãy không ngừng tranh đấu

Cho quốc thái, dân an

 

 Ai ngờ gia đình cháu:

Sống thanh bạch bao đời

Nay ngặt nghèo cơm áo,

Đành gã con xứ người


Cháu đi qua bên nớ,

May: được trồng lúa ngô;

Bán bánh: tiêu, bò, phở

Rủi: thành gái giang hồ

 

Cháu vào phòng cách ly,

Khuất rồi còn nghe khóc

Bác nghẹn ngào che mặt:

“Ta chẳng làm được gì”

Máy bay rền phi đạo,

Bác lủi thủi về nhà.

Ôi! Một đời con gái,

Giá hai ngàn đô la.

 

Cháu đã sống tận hiếu,

Như nàng Kiều trong thơ

Hồn bác còn lẻo đẽo,

Mộng Quang Trung thắm cờ.

                        1998-1999

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.