Xin chào Đà Nẵng Tam Kỳ,

Hố bom, hốc đá xanh rì sắn khoai,

Tàu qua Lý Tín Chu Lai,

Trong vui thống nhất u hoài bỗng dâng:

Khó khăn ngày một gia tăng,

Sai lầm ngày rõ lắm thằng sai nha.

 

Ngùi trông Thiên-Ấn, sông Trà,

Khi thiêng còn tụ hay là sắp tan,

Sa Huỳnh ruộng trắng cát vàng,

Giọng hò đánh cá nghe man mác sầu,

Bình đê tím ngắt một màu,

Dừa reo như tiếng kinh cầu giải oan,

Cuốc kêu, gợi nhớ Đồ bàn:

Tháp nghiêng, chùa đổ, đền hoang, ác tà

Buồm ai phất phới nẻo xa:

Ấy thuyền Quang Diệu hay là Gia Long,

Lên Cù Mông, xuống Cù Mông,

Tàu chui hang tối vượt sông Đà Rằng,

Nương ngô ruộng lúa khô cằn,

Chờ cơ giới hóa khổ thân trâu cày.


Đường xuyên đèo Cả giáp mây,

Lũng sâu thăm thẳm, đỉnh vây chập chùng,

Sân ga Đại Lãnh lạnh lùng,

Nha thành Đức Phật bao dung nhìn đời!

Cam Ranh sát khí ngất trời,

Bạn thù đãi lọc, nước nòi phân vân,

Dưới trăng Phan Thiết âm thầm.

 

Lầu ông Hoàng đó, thi nhân đâu rồi?

Rừng tre, rừng lá, rừng chồi,

Sông Phan Trảng Táo thương ai lưu đày,

Thân tàn bón gốc cỏ cây,

Thu rồi thu vẫn heo may thổi về,

Gia Lai sừng sững núi Le,

Thịt rừng, rượu mật, cà phê chưa tàn,

Cao su Xuân Lộc ngút ngàn,

Bụt hồng, đất đỏ mờ loang máu đào,

Bể dâu ngờ giấc chiêm bao,

Tha hương bao kẻ nghẹn ngào trắng tay,

Vườn khuya, hoa trái trĩu cây,

Phải rồi An Lộc, Dầu Dây, Biên Hòa!

 

Sài thành ẩn hiện nẻo xa,

Con đường sắp hết, lòng ta còn gì?

Nhưng dù thái bỉ, thịnh, suy,

Cuộc đời còn lại vẫn vì quê hương.

                                                08/1979

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.