Giã từ nhé hỡi rừng xanh núi đỏ,

Hỡi đồi chè, nương lúa, đất hoang sơ!

Gió cao nguyên mang nhạc sầu nức nở.

Mắt giang hồ cũng ngơ ngác nai tơ

 

Thành phố mới lùi dần sau cánh máy,

Nắng hè reo, reo ngợp cả tầng cao.

Không gian rộng, nuốt thân tàu lẩy bẩy.

Chẳng là chìm, ta biết thoát lối nào?

 

Ghềnh đá sương, đỉnh non mù khói phủ.

Miền bình nguyên sông uốn khúc lê thê.

Buộc dây lại, nghẹn ngào qua hơi thở:

“Vết thương này lãnh được, hãy còn tê.”

 

Phi đạo không hành máy bay trắng xóa.

Tiếng động cơ dồn dập đuổi thời gian.

Âm ba gợn vang lòng ta tơi tả.

Khi la bàn quay mũi định hướng ngang.

 

Phi trường đến, cả khung trời lảo đảo,

Sau lưng ta, một khoảng trống hãi hùng.

Mất trọng lực, xác thân thành hư ảo.

Trái đất tròn vẫn quay tít không trung.

 

Plei-ku Saigon đường bay phút chốc,

Sao không dài? Để nuôi mãi bâng khuâng,

Để can đảm, thêm một lần nhận thức:

“Sự lọc lừa, phản bội của thế nhân" 

            

 (06-1965)

 

 Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.