Đã chín ngàn ngày
trăng vàng trăn trở,
Nhìn non sông: khoảng
trắng, khoảng đen mờ,
Lệ hậu chiến chảy nối
dòng huyết sử,
Chim hòa bình mỏi cánh
ngóng tự do.
Trăng rọi nghĩa
trang-lằn ranh xa lộ, (1)
Đám cỏ may hoài niệm
thuở tương tàn:
Sáu triệu linh hồn dật
dờ mây gió,
Bốn trăm vạn người tàn
tật, đau thương. (2)
Trăng giải quanh co Thị
nghè, Nhiêu lộc,
Con kênh xanh thay rạch
nước đen ngòm.
Nhưng còn đó cảnh đói
nghèo cơ cực,
Do giáo điều, do trì
trệ, gian tham.
Trăng tỏa quê hương đẹp
thành phố cổ.
Bến sông Hoài mỏi đợi
khách viễn du.
Ơi người chị có thời
tô lịch sử!
Tuổi xế chiều còn cơm
áo ưu tư.
Trăng sáng Cửu long
ruộng vườn bát ngát,
Xe bon qua cầu Mỹ Thuận soi dòng.
Lúa gạo nhiều mà buồn lo man mác,
Vay nợ hoài, con cháu trả nỗi không?
Trăng viễn xứ mang mối hờn
vong quốc,
Hòa giải đi! Vận hội đến nơi rồi.
Là người Việt, có ai kh6ng yêu nước,
Mèo trắng, đen đều bắt chuột được thôi.
Trăng chiếu thủ đô nghìn năm văn vật,
Nhắc nhở ai đức Cầu Thị, Khiêm nhường
Học theo nước: biết cương nhu tùy lúc,
Để giống nòi đỡ vất vả, tang thương.
Trăng thế kỷ, trăng 2000 rồi đó!
Biết đi lên theo xu thế toàn cầu
Biết phát triển trong hợp hòa dân tộc
Thì không xa tổ quốc phải mạnh giàu.
Tháng 08/2000
(1): Nghĩa trang Biên Hòa của chế độ cũ
và nghĩa trang liệt sĩ Tp.Hồ Chí Minh hiện nay, ở hai bên xa lộ Sài
gòn Biên Hòa.
(2): Từ 1954-1975, phía Việt Nam DCCH có
3 triệu liệt sĩ, phía Việt Nam CH cũng có 3 triệu người chết, kể cả
thường dân; 4 triệu người bị thương tật.
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.