Tội nghiệp quá, hỡi chục nàng thiếu nữ

Tuổi thanh xuân mơn mởn thoắt lìa trần.

Tuyệt vọng vì đâu: sinh kế, nợ nần?

Thiếu tình nghĩa hay bạo quyền áp chế?

 

Những cái chết thảm thương trào máu lệ,

Dù chiến tranh tàn khốc đã xa rồi:

(Hết  Mậu Thân, hết Cai Lậy, Mỹ Lai

Hết mìn nổ, hết máy bayy rãi thảm)

 

Nghe  tin sét ta tưởng mình tòng phạm:

 Với cuộc đời đầy tội lỗi, bất công;

Với những ai luôn chuốc lục, tô hồng,

Về nhân bản, về tự do, hạnh phúc.

 

Trong một nước đủ loại hình tổ chức:

Mà có em làm Gái tuổi lên Mười.

Mà có em chết tất tưởi, hận đời.

Thì trách nhiệm thuộc về ai, Lịch sử?

 

                                    Tháng 05/1998

 

  Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.