Da
trời tím, ánh hoàng hôn nhợt nhạt,
Gió
hắt hiu, chim thoi thót gọi đàn.
Mấy
tuần hương theo khói đá tỏa lan,
Ta
thờ thẩn ngắm nhìn trong ảo giác…
Đây
ngôi mộ Trương Quý Công VĂN THUẬN
Ba
trăm năm đại phái nhất khởi đầu;
Sinh
Đình Tri, truyền mười một đời sau,
Nay
Minh Đức đích tôn là mười tám (1)
Đây
phần mộ của Trương Hòe tổ phụ,
Thuở
ấu thơ, cháu được nội dắt dìu.
Dẫn
đi chơi, tập đọc sách, làm thơ
Chỉ
phải, trái dở hay từng điển cố .
Đây
phần mộ của người cha liệt sĩ,
Năm
mươi năm khí tiết vẫn sáng ngời;
Cha
dạy con sống: trọng nghĩa, khinh tài;
Biết
yêu nước thương nòi là chân lý.
Góc
phía trái là dãy mồ huynh đệ,
Tìm
diệt nhau trong cuộc chiến tương tàn,
Cộng
sản, quốc gia, tự do, nô lệ?
Càng
nhìn ra, càng chua xót bẽ bàng.
Và
lớp lớp các bà con thân thuộc,
Đã
ít nhiều góp sức với quê hương.
Khi
nhắm mắt, chỉ một niềm mơ ước:
Sao
cháu con khỏi lạc hậu nghèo nàn
Hỡi
những người từng cùng ta đối mặt,
Những
mảnh đời từng u uất đắng cay.
Những
oan hồn chưa đầu thai, siêu thoát,
Xin
về đây chứng giám tấm lòng này.
Ta
là gì trong cuộc đời này nhỉ,
Một
nối ngang, ba dấu chấm … di truyền,
Chết
thanh xuân hay sống tròn thế kỷ,
Vẫn
tự hào mang dấu ấn Rồng Tiên.
Rồi mai mốt trong nghĩa trang gia tộc
Sẽ góp thêm một viên đá mộ phần.
Làng Ái Nghĩa, xứ Thi Liên, Đại Lộc:
Có con về nằm bên cạnh tiền nhân.
Tháng
02/2002
(1) Ông Trương
Văn Thuận đời thứ 6 của đại phái 1 Tộc Trương Ái Nghĩa sinh Đình Tri
(đời thứ 7), truyền đến đời thứ 18 có cháu đích tôn là Minh Đức (năm
nay đã 18 tuổi) là mười một đời.
Mời bạn bấm vào tựa bài ở hai cột bên để đọc nội dung những bài thơ khác.